Những ngày cuối ở New York, Quyên San ra sức đưa cô đi chơi hết nơi này đến nơi khác, Duy Khang đi theo chăm sóc Quyên San, tiện thể kéo theo Hiểu Quang đi theo làm phục vụ.
An Nhiên mua khá nhiều đồ, chủ yếu là quà tặng cho mọi người lúc về, hơn nữa, lúc về cũng gần tết rồi, sẵn tiện mua quà tết luôn cũng được. Kết quả là Duy Khang và Hiểu Quang tay xách nách mang rất nhiều túi lớn túi nhỏ, trông vô cùng buồn cười.
An Nhiên muốn tự mình xách túi của mình, nhưng Hiểu Quang vô cùng thân sĩ cùng cố chấp, không chấp nhận.
-Cậu cứ kệ anh ta đi, anh ta thích thì để anh ta mang, cậu quan tâm làm gì.- Quyên San kéo tay An Nhiên.
-Nhưng mà, tớ cảm thấy không thích hợp cho lắm.
-Cậu không cần thấy ngại, ở đây là như vậy đó, đừng quan tâm, cậu xem thứ này đi.- Quyên San giơ cho cô xem một đôi giày em bé nhỏ nhắn màu xanh lam.
-Dễ thương quá, nó thật nhỏ.
-Ừ.- Quyên San gật đầu, cả người toát ra vẻ đẹp của người mẹ.
Ở đằng sau.
- Khi nào thì cậu đi?- Duy Khang liếc mắt nhìn Hiểu Quang đang nhìn An Nhiên.
-Chắc là ngày kia.
-Ngày kia?
-Sao vậy?
-Không có gì, An Nhiên ngày kia cũng đi, chắc không trùng hợp vậy đâu.
Hiểu Quang im lặng không nói, có trùng hợp hay không chỉ mình anh ta biết.
-Cậu sẽ về chi nhánh trong nước làm việc?
-Ừ, làm phó tổng giám đốc bên đó.
-Haizz,như vậy thì thật buồn, tôi cũng muốn về nước.
-Nếu cậu muốn thì cứ việc.- Hiểu Quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549643/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.