Sau khi ăn xong, Hiểu Quang đưa An Nhiên về tận nhà.
-An Nhiên.- Hiểu Quang gọi cô. An Nhiên quay người, thấy Hiểu Quang đã bước lại gần mình.
-Có chuyện gì không ạ?
-Cái này, tặng em.- Hiểu Quang đưa cái túi mình đang cầm trên tay cho cô.
-Đây là cái gì?
-Em tự xem đi.
An Nhiên mở túi ra, bên trong là một chậu cây xương rống, là cái chậu có hoa nở mà cô nhìn chăm chú lúc ở nhà kính.
-Cái này...?
-Cái này là tôi được tặng.- Hiểu Quang vội nói.- Nhưng tôi không biết chăm sóc cây cảnh cho lắm, lại thấy em yêu thích như vậy, cảm thấy tặng cho em là tốt nhất.
-Nhưng đây là quà tặng của anh mà.
-Chẳng lẽ em muốn nó chết sao?
-Sao có thể?
-Vậy nên em hãy chăm sóc nó đi, được không, đứng phụ tấm lòng của người đã trồng nó.
-Vậy, cảm ơn anh.
-Không có gì, là tôi cảm ơn em mới đúng.
-Tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt.
-Tôi tin em sẽ làm được.
-Vậy, tạm biệt anh.
-Ừ, hôm sau gặp lại.
An Nhiên cúi đầu chào Hiểu Quang, mở cửa đi vào trong. Hiểu Quang đợi cô vào trong nhà rồi mới trở vào xe.
-An Nhiên, cậu đi đâu vậy?- Quyên San vừa thấy cô vào nhà liền hỏi.
-À, tớ ra ngoài đi dạo một chút.- An Nhiên hơi chột dạ.
-Thật sao?
-Ừ.
-Cậu cầm gì trên tay thế?
-À, một chậu cây thôi.- An Nhiên đặt chậu cây xương rồng trên bàn.
-Là xương rồng à? Còn đang ra hoa nữa kìa.
-Ừ, đẹp không?
-Đẹp thật đó.- Quyên San vuốt ve bông hoa.
Duy Khang thấy vậy chỉ hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549641/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.