Đến gần cuối bữa ăn, An Nhiên thấy Duy Khang đứng dậy, hình như ra ngoài có chút việc, một lát sau, anh đi vào cùng một người nữa. Đó là một người đàn ông khá trẻ, khoảng bằng tuổi Duy Khang, dáng vẻ thân thiết, không kém phần sang trọng.
-Ai vậy?- Cô hỏi Quyên San.
Quyên San nhìn về phía Duy Khang, nhìn thấy người đàn ông kia thì gật đầu chào, rồi nói với cô.
-Đó là giám đốc của công ty, cũng là bạn của Duy Khang, trước kia anh ta cũng học ở trường chúng ta đấy.
-Vậy sao?- An Nhiên ngạc nhiên, trùng hợp vậy à?
-Anh ta rất được, chỉ có điều hơi cứng nhắc, khó gần, nhất là với phụ nữ, hồi đó chẳng bao giờ cho tớ một sắc mặt tốt, đến khi cưới Duy Khang rồi, vẻ mặt mới tốt hơn, cũng vì anh ta với Duy Khang là bạn tốt nên mới thế.- Quyên San bĩu môi.
-Chào mọi người.- Anh ta cất tiếng chào hỏi, thái độ thoải mái, làm người ta không nghĩ đến anh là giám đốc.
-Chào giám đốc.- Mọi người chào hỏi.
-Mọi người cứ tự nhiên, mấy ngày nay đã vất vả nhiều rồi, mong mọi người không cảm thấy mệt mỏi.
-Không dám, không dám.- Mọi người trên bàn ăn xua tay.
Ánh mắt anh ta lướt qua mọi người, rồi dừng lại ở chỗ An Nhiên.
-Đây là...?
-À, đây là đàn em của tôi, đến đây để tham gia buổi triển lãm sắp tới. An Nhiên, đây là giám đốc của công ty anh, Jonh Trần.
-Chào anh, tôi là An Nhiên.- An Nhiên lễ phép chào hỏi.
-Chào cô, gọi tôi là Hiểu Quang đi, tôi vẫn thích tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549638/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.