An Nhiên một tay kéo vali, một tay cầm vé, nhìn hàng người dài đằng đẵng phía trước mình. Xem ra còn phải chờ khá lâu, may mà cô đến sớm, nếu không chắc sẽ trễ chuyến bay mất.
Đang thầm than vì mỏi chân, bỗng nhiên có một chai nước mát lạnh áp vào mặt cô, An Nhiên giật mình quay lại thì nhìn thấy Minh Lâm.
-Anh Minh Lâm?- Cô ngạc nhiên.
-Đã bảo để anh tiễn em nhưng em lại không chịu.- Minh Lâm mỉm cười, tuy nhiên cũng không giấu sự oán trách.
-Em thật sự không muốn làm phiền anh nhiều, anh xem, công ty biết bao nhiêu việc...
-Anh đã bảo anh có thời gian, chỉ là em không chịu tin mà thôi.- Anh ngắt lời.
-Em xin lỗi.- Cô cúi đầu nhận lỗi.
-Thôi đi, lúc nào cũng vậy, em uống đi.- Minh Lâm đưa chai nước cho cô.
-Sao anh biết em ở đây?
-Thì tìm chứ sao.- Minh Lâm nhún vai.- May cho em là anh có thị lực rất tốt, liếc mắt là nhận ra em ở đâu.
-Em còn chờ làm thủ tục lâu lắm, anh đi đâu ngồi trước đi.
-Anh không sao, ngược lại anh thấy người mệt là em đấy.
An Nhiên mỉm cười tỏ vẻ không sao. Hôm nay bố mẹ và An Minh cũng muốn ra sân bay tiễn cô, nhưng cô từ chối mãi, thuyết phục xong thì tự mình xách vali đi như thế này thôi.
-Em đi nghỉ đi, để anh làm thủ tục cho em.
-Vậy sao được, em chờ được mà.
-Đừng cãi lời anh, em xem em đi, mồ hôi chảy nhễ nhại rồi kia, ít nhất thì em cũng nên vào nhà vệ sinh sửa sang lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549633/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.