-Chị An Nhiên.
An Nhiên ngước mắt nhìn Thu Châu đang thò đầu vào phòng, khẽ mỉm cười rồi gọi cô ấy vào trong.
-Có chuyện gì vây?
- À, có thư gửi cho chị, em đem lên cho chị đây.
-Ừ, cảm ơn em.
An Nhiên nhận láy bức thư, thấy Thu Châu vẫn không đi mà còn chần chừ ở trong phòng.
-Còn chuyện gì à?
-Dạ... không có gì.- Thu Châu giật mình.
-Thế sao em còn đứng đây?
-Em...
-Có chuyện gì thì cứ nói đi, chị không mắng em đâu.
-Dạo này... chị có chuyện gì ạ?
-Sao em lại hỏi thế?-Cô sửng sốt.
-Em thấy chị ngẩn người nhiều lần lắm rồi ạ, hay là chị không khỏe ở đâu?
-À, chị không sao, chỉ là công việc hơi nhiều nên như vậy thôi, em đừng lo, đang trong mùa thiết kế nên có chút bận rộn, không đáng ngại.
-Vâng, chị giữ gìn sức khỏe nhé.- Thu Châu cúi đầu chào rồi ra ngoài.
An Nhiên khẽ thở dài, biểu hiện những ngày qua của cô tệ đến thế cơ à, đến cô bé này cũng có thể thấy được?
Cô khẽ xoa thái dương, xem lá thư trên bàn. Đến từ New York? Cô vội vàng bóc ra.
Là của Quyên San, cô ấy gửi thiệp mời và bưu thiếp cho cô.
An Nhiên cầm tấm bưu thiếp lên xem, phong cảnh khói sương mờ ảo vào buổi sáng, mang cho người xem sự yên tĩnh, có chút se se lạnh và yên bình. Cô chuyển qua tấm thiệp mời, buổi trình diễn của Duy Khang diễn ra vào cuối tuần sau, Quyên San đã vội vàng giục cô sang đó xem.
Nếu không nhận được thư, chắc cô cũng quên bẵng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549630/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.