Không biết qua thời gian bao lâu.đến lúc tưởng chừng như cô muốn thiếp đi thì Thanh Khanh hơi cựa đầu.
An Nhiên lập tức ngồi thẳng, lấy tay xoa xoa hai mắt, cũng lau đi vẻ nhếch nhác của mình.
Thanh Khanh ngồi thẳng dậy, nhìn xung quanh, ánh mắt có chút mờ mịt.
Lúc cậu nhìn thấy An Nhiên thì có chút tỉnh táo lại.
-Anh… anh ngủ quên?
-Đúng vậy.- Cô gật đầu.
-Xin lỗi, em hẹn anh ra đây nói chuyện mà anh lại…- Cậu gãi đầu, làm mái tóc càng thêm rối bù, mất trật tự.
-Không sao, tôi thấy anh cũng mệt mỏi nên không đánh thức em dậy thôi.
-Cảm ơn em.
-Không có gì, nếu là người khác tôi cũng sẽ như vậy.
Thanh Khanh cười khổ, cô không cần phải nói thẳng với cậu như vậy chứ, cho cậu một ít ảo tưởng thôi cũng khó đến vậy cơ à.
-Bây giờ là mấy giờ rồi?
-Đã qua giờ nghỉ trưa một chút.
-Xin lỗi, làm lỡ mất giờ nghỉ trưa của em.
-Lúc nãy tôi cũng đã có nghỉ một chút, không sao.
-À, anh có mang theo cho em một chút đồ ăn.- Thanh Khanh vươn người ra phía sau xe, lấy ra một hộp thức ăn đưa cho An Nhiên.
-Cái này… tôi hôm nay chính là muốn nói anh từ nay về sau đừng có đem đồ ăn cho tôi nữa.
-Sao vậy, đồ ăn không hợp khẩu vị của em sao?
-Không phải?
-Vậy tại sao lại không nhận.
-Tôi đã nói rõ rồi, giữa hai chúng ta không hề có quan hệ gì cả, anh cứ như vậy là đang làm cho mọi người hiểu lầm.
-Em là sợ mọi người hiểu làm hay là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549627/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.