Ánh nắng chiều nhàn nhạt trải đầy trên vai cô, những cơn gió lạnh cuối đông đầu xuân liên tục thổi, kéo theo những chiếc là vàng bay trôi nổi trong không trung. Cô kéo lại vạt áo, cả người hơi co lại vì lạnh, nhưng vẫn kiên trì bước tiếp.
Đằng sau cô là chiếc xe Mercedes màu đen từ từ trườn theo tốc độ đi bộ của cô, dai dẳng không dứt, khiến người đi đường cũng kinh ngạc liếc nhìn.
An Nhiên không thể nào chịu được, đứng lại, quay đầu nhìn về phía người đang lái xe.
Ngồi sau tấm kính chắn gió, Thanh Khanh mỉm cười, dáng vẻ vô tội nhìn cô.
An Nhiên tức mà không thể xả giận, cô tiến lại chỗ chiếc xe, gõ lên tấm kính.
Tấm kính hạ xuống, Thanh Khanh ngước nhìn cô đang cúi đầu nhìn cậu.
-Rốt cuộc thì anh tính đi theo tôi đến bao giờ?
-Anh chỉ muốn mời em đi nói chuyện một chút thôi.- Cậu nói.
-Nhưng tôi không có chuyện gì để nói với anh cả.- Cô nghiến răng nghiến lời mà nói.
-Em không nghe anh nói thì làm sao biết em có chuyện để nói với anh hay không.
-Tôi không muốn nghe anh nói chuyện.
-Vậy thì anh đành phải đi theo em, đợi em muốn nói chuyện cùng anh thôi.- thanh Khanh nhún vai.
-Anh… từ khi nào anh trở nên vô lại như vậy?- Cô trừng mắt nhìn anh, sao trước kia chưa từng thấy qua cậu như vậy?
-Ừm… để anh suy nghĩ xem… hình như từ khi quen em thì phải.- Cậu suy nghĩ.
-Ý anh là tại tôi nên anh mới trở nên… trở nên… Át xì.
Một cơn gió lạnh lại thổi qua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549624/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.