Thanh Khanh vào nhà, bước chân vội vã tiến về phía phòng mình.
-Thanh Khanh, con đã về rồi đấy à?- Mẹ cậu bước ra từ trong phòng bếp.
-Vâng ạ.- Cậu dừng lại một chút rồi bước qua.
-Con làm gì mà đi nhanh như vậy, đứng lại một chút nào.- Bà không vui.
-Mẹ à.- Cậu không quay mặt lại.- Hôm nay con thấy mệt.
-Quay lại nói chuyện với mẹ, con không biết như thế là bất lịch sự sao?- Bà không hài lòng.
-Mẹ.- Giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ.
-Trời ạ, con bị sao thế này.
Bà hoảng hốt nhìn những vết thương trên mặt cậu, vết thương tuy đã không còn chảy máu, nhưng khi bà chạm vào, cậu vẫn thấy đau, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
-Đau lắm sao?- Bà thương tiếc hỏi.- Là ai đánh con?
-Con không cẩn thận ngã thôi ạ.- Cậu giải thích.
-Ngã sao lại như vậy được, con đứng đây, để mạ đi lấy hộp y tế.
-Con không sao đâu ạ, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà.
-Con đừng cãi lời mẹ, ở yên đấy cho mẹ.
Cậu cười khổ, đánh phải ngồi xuống ghế salon đợi bà lấy hộp y tế rồi trở lại. Mẹ cậu tỉ mỉ từng chút một chăm sóc vết thương trên mặt cậu, miệng cũng không ngừng cằn nhằn.
-Con không sao mà mẹ.
-Không sao gì mà không sao, bị như thế này mà…
-Vết thương nhỏ, không sao thật mà.
-Nó nói đúng đây.- Giọng bố cậu trầm thấp vang lên.
Thanh Khanh ngước đầu nhìn lên, ông đang đứng nơi cầu thang.
-Đúng gì mà đúng.- Mẹ cậu phản bác.
-Đó đã là người lớn rồi, không phải à trẻ nít như trước kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549614/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.