An Nhiên vừa nhìn trước ngó sau vừa chạy vội vào trong thang máy sắp đóng.
May quá, vừa kịp thang máy. Tiếng thang máy đóng lại làm cô nhẹ nhõm vô cùng.
Cảm nhận được hình như có ánh mắt nhìn mình, nhưng An Nhiên cũng lơ đi, việc người khác nhìn mình thế này không phải là lần đầu tiên, chỉ là cô khó hiểu, đã lâu như vậy rồi sao họ vẫn còn nhìn cô chằm chằm như vậy, cô cũng đâu phải xinh đẹp hay xấu xí quá mức đến vậy. Tin đồn cũng đã dần lắng xuống rồi mà.
Nhìn những con số đang hiển thị, An Nhiên phát giác hình như không khí trong thang máy lúc này có chút khác lạ.
Ngày thường chẳng phải giờ tan làm,mọi người trong thang máy sẽ trò chuyện với nhau nhiều lắm hay sao, hôm nay lại yên ắng đến bất thường như vậy?
Thang máy dừng ở tần cuối cùng, Các nhân viên lần lượt đi ra ngoài, lúc này An Nhiên cũng lủi thủi đi ra, hầu như không muốn mọi người biết đến sự tồn tại của mình, đến khi có một dáng người lướt qua, cô bỗng chốc cứng đờ người.
-Ra ngoài gặp anh.
Đó là câu mà Minh Lâm nói với cô khi đi lướt qua cô.
Trốn được ngày một ngày hai cũng không thể trốn được cả đời, cái gì nên đối mặt thì vẫn cứ đối mặt thôi.
An Nhiên ngoan ngoãn đứng đợi anh ở ngoài công ty, đương nhiên là cô sẽ chọn chỗ vắng người để mà đứng, cô thật không muốn thành tâm điểm của mọi người.
Chiếc xe Ford màu xám dừng ngay trước mặt cô, không đợi cho Minh Lâm xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549605/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.