-Cậu không biết không được sự cho phép mà vẫn xông vào là bất lịch sự sao?- Minh Lâm vẫn nhíu mày.
-Tôi chỉ là đợi lâu nên vào mà thôi, anh đáng lẽ ra cũng không nên để tôi đợi lâu như vậy.
-Chúng tôi đang có việc.
-Có việc, tôi cũng có thể thấy, hóa ra hai người vẫn chưa kí hợp đồng sao?
-Sẽ kí ngay bây giờ thôi.
-Điều đó còn chưa chắc.- Thanh Khanh khẽ mỉm cười.
-Cậu nói vậy là sao?- Minh Lâm cảnh giác.
-Cô An Nhiên.- Thanh Khanh quay sang cô.- Hân hạnh được gặp cô.
An Nhiên bình tĩnh quay người lại, nhìn Thanh Khanh đang đứng đó, thoáng ngây người. Cậu có vẻ gầy hơn rồi, đôi mắt mang lại cho người đối diện sự lạnh lẽo, chẳng thể nào phát hiện ra vẻ ấm áp lúc xưa. Mà cũng phải,việc đó đâu phải là việc của cô, cũng đâu phải thuộc về cô.
-Cô An Nhiên?- Thanh Khanh khẽ gọi.
-À, vâng, chào anh.- Cô hơi giật mình.
-Không biết tôi có vinh hạnh được nói chuyện riêng với cô không?
-Cậu muốn nói gì?- Minh Lâm cắt ngang.
-Không liên quan đến anh, anh đứng quên lời hứa của mình.- Thanh Khanh trầm giọng.
-Xin lỗi.- An Nhiên lên tiếng.
-Vâng?- Thanh Khanh quay sang nhìn cô.
-Tôi nghĩ tôi không có việc gì cần nói cùng anh.
-Còn tôi nghĩ là có đấy.
Thanh Khanh hơi mỉm cười, đó hoàn toàn là một nụ cười xã giao đơn thuần không chạm đến đáy mắt, vô cùng lạnh lùng và xa cách.
-Tôi nghĩ điều đó tôi là người rõ nhất.
-Tôi lại không nghĩ vậy, nếu tôi muốn bàn với cô về vấn đề kí kết hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549600/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.