Minh Lâm đến nhà An Nhiên lúc mọi người đã bày thức ăn trên bàn.
-Anh đến thật đúng lúc.- An Nhiên vừa mở cửa,vừa mỉm cười.
-Có câu nói đến sớm đến muôn không bằng đến đúng lúc mà.- Anh mỉm cười.
-Anh có vẻ rất vui?
-Hôm nay là ngày em khỏi bệnh mà.
-Khôn giống,lúc trước tuy em không nhìn thấy nhưng em có thể cảm nhận được anh có chút khó xử khi đến bệnh viện.
-Không có chuyện đó đâu, làm em quá nhạy cảm thôi.
--Em vẫn chưa hỏi anh chuyện này.
-Chuyện gì?
-Rốt cuộc thì… tại sao anh lại không làm bác sĩ nữa?
Minh Lâm yên lặng, anh không biết nên nói với cô như thế nào về vấn đề này, hơn nữa, anh cũng không muốn nhắc đến chuyện đó.
-Chị ơi, vào nhanh lên, thức ăn nguội hết bây giờ.- An Minh gọi với ra.
Minh Lâm liền mỉm cười, đánh trống lảng.
-Chúng ta vào thôi, để mọi người đợi là không tốt.
An Nhiên biết anh không muốn nói nên cũng không muốn gặng hỏi thêm, đi phía sau anh vào nhà.
-Ôi, hôm nay lộc ăn của cháu thật lớn nha.- Minh Lâm mỉm cười.
-Hôm nay là ngày tốt, ai ai cũng có lộc ăn cả, mau ngồi đi.- Mẹ cô cũng tươi cười.
-Vậy cháu xin phép.
-Mọi người mau ngồi vào bàn đi, con nhìn thức ăn mà thèm lắm rồi.- An Minh nói.
-Được rồi, mau ăn thôi.- Bố cô chính thức tuyên bố khai tiệc.
Bữa ăn này, mọi người đều rất vui vẻ, cảm giác ấm áp từ gia đình mang lại này khiến cho Minh Lâm quyến luyến không thôi.
Từ nhỏ, anh đã thiếu đi tình thương của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549596/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.