-Tình hình của cô ấy như thế nào rồi?- Minh Lâm nói vào điện thoại.
-Khả năng phục hồi khá tốt, cậu có thể yên tâm.
-Bao lâu nữa thì thòi gian trị liệu sẽ kết thúc?
-Khoảng nửa tháng nữa sẽ kết thúc, có chuyện gì thế?
-Không có gì, chỉ là muốn hỏi thăm tình hình cô ấy một chút thôi.
-Sao cậu không hỏi trực tiếp cô ấy đi, phải biểu lộ sự quan tâm của cậu cho người ta biết chứ.- Tiếng nói phía bên kia có chút cười đùa.
-Không cần đâu.- Anh nhẹ giọng.
-Tại sao lại không, cậu thực quan tâm cô ấy như thế mà.
-Đó là tớ muốn vậy.
-ÔI chao, xem bác sĩ Lâm của tôi này, chà chà, yêu trong thầm lặng ư?
-Đừng đùa tôi.- Minh Lâm hơi nhếch môi, giọng nói vẫn bình thản.- Dạo này cậu chán lắm phải không?- Giọng anh uy hiếp.
-Không không, công việc của tôi rất bận, bận đến không có thời gian để thở.
-Vậy thì đừng có mà hóng hớt nhiều chuyện nữa.
-Chuyện của bác sĩ Lâm thì phải quan tâm chứ.- Anh nghe thấy tiếng cười trầm thấp từ bên kia.
-Nếu cậu còn có sức như vậy, tôi nghĩ nên đề nghị tăng thêm…
-Không không,tôi không như thế nữa là được chứ gì?- Bên kia vội nịnh nọt.- Con người này, chẳng có khiếu hào hước chút nào cả.
-Chăm sóc tốt cho cô ấy.
-Tôi biết rồi, không phải chỉ riêng cậu mới biết thương hoa tiếc ngọc đâu.
-Vậy thôi, tôi cúp máy đây.
-Khoan đã…
-Có chuyện gì nữa.
-Cuối tuần này là tiệc liên hoan cuối năm của khoa, cậu có đi không?
-Đến lúc đó rồi nói.- Anh nén tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549593/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.