“Tạch“.
Cả căn phòng rộng lớn sáng bừng lên.
Giày dép vứt lộn xộn, quần áo bừa bãi trên salon, trong chậu rửa bát, bát dĩa bẩn chất thành đống.
Nơi đây đã bao lâu rồi chưa có bàn tay chăm sóc, dọn dẹp của cô?
Cậu nới lỏng cà vạt, xắn tay áo lên quá khuỷu tay, bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa.
Tiếng loảng xoảng chốc chốc vang lên.
Cậu thở dài, nhìn đống bát dĩa bị vỡ.
Cậu đã bị cô chiều thành hư mất rồi. Trước giờ, cô luôn làm hết việc nhà, giặt giũ quần áo, chăm lo từng bữa cơm cho cậu. bây giờ không có cô, cậu mới biết, những việc cô đã làm cho cậu nhiều đến bao nhiêu, vậy mà trước giờ cậu đều bỏ qua.
Bây giờ hối hận, có phải là đã muộn?
Cậu còn nhó, cậu đã từng hứa với cô sẽ tự tay nấu cho cô một bữa ăn. Cậu nhất định phải học nấu ăn cho bằng được, cậu sẽ chỉ làm cho mình cô ăn mà thôi.
Sau khi vứt hết đống bát dĩa vỡ vào sọt rác, cậu mệt mỏi nằm trên chiếc giường rộng lón, nặng nề đi vào giấc ngủ, đến cả ăn cũng chưa ăn gì...
Từng ngay, từng ngày trôi qua, mọi người trong công ty lại càng tăng ca nhiều hơn. trong lòng tuy oán thán nhưng không dám nói ra. Ông chủ còn làm thì đám nhân viên như các cậu sao có thể về nhà cơ chứ
.-Cậu hôm nay lại tăng ca đấy à?- Cửa phòng mở ra, Phương Mai bước vào.
-Cô cũng thấy rồi.- GIọng nói trầm trầm, không lộ chút cảm xúc nào.
-Ngày nào cũng tăng ca, cậu không biết thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549586/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.