-Lần sau, nếu đã sợ thì không cần vào nữa.- Minh Lâm đưa chai nước suối cho cô.
-Ai… ai bảo em sợ.
-Cả người bây giờ còn run lẩy bẩy mà còn mạnh miệng.
-Em… em…- Cô đuối lí.
-Ha ha, nhìn mặt em kìa, trắng bệt cả rồi.
-Không cho cười.- Cô vung tay đánh Minh Lâm nhưng anh tránh được.
-Này, không nói được ra tay đánh người đó à?
-Đúng thế đấy, anh đứng lại cho em.
-Anh cũng không phải ngốc, tại sao phải để em đánh chứ.
-Anh bắt nạt em.- Cô chỉ tay anh.
-Là ai bắt nạt ai? Em xem này, cánh tay anh vẫn còn bầm tím đấy nhé.
Minh Lâm xắn tay áo lên cho cô xem, trên đó đều là những vết bầm tím.Gia Ngọc thấy thế thì chẳng biết giấu mặt vào đâu, cả gương mặt bỗng chốc đỏ bừng.
LÚc nãy ở trong đường hầm mà đó, vì quá sợ hãi nên cô đã siết chặt tay anh, còn nhiều lần véo vào tay anh, nhìn gương mặt nhăn nhó vì đau, cô chỉ muốn cười. Giờ nhìn lại hậu quả mình gây ra, cô thấy thật mất mặt. Không ngờ cô lại mạnh tay đến vậy.
-Haizz, rõ ràng người dọa em là bọn họ thế nhưng em nói xem, tại sao chịu đau lại là anh?- Minh Lâm không tha tiếp tục trêu đùa cô.
-Em… em xin lỗi.- Cô cúi đầu càng lúc càng thấp.
-Em xem, tay anh đau như thế này, bầm tím hết cả rồi.- Anh tiếp tục than thở.
-Em thật lòng xin lỗi.- Đầu cô lại cúi thấp hơn.
Nhìn cái đầu đã cúi thấp đến mức muốn cắm xuống đất, Minh Lâm mới vỗ nhẹ một cái.
-Đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549558/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.