Sau khi gặp hai mẹ con kia trên đường, cả người cô cứ len lỏi một cảm xúc đau đớn khó tả. Nó như cây kim nhỏ cứ đâm vào tâm can của cô, khiến cô muốn nghẹt thở, muốn vùng vẫy thoát ra nhưng không thể nào thoát ra được.
Ánh mắt Thanh Khanh rơi trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô, nhưng rất nhanh, cậu quay mặt đi, cơn tức giận lại bùng lên.
-Bây giờ mới về sao?- Giọng nói chứa đầy sự bực bội.
-Vâng ạ.- Cô đem đồ ăn để vào trong bếp, cả người vô lực như muốn ngã.
-Cả ngày hôm nay em đã đi đâu?
-Em ở nhà thôi, thấy đồ ăn đã hết nên mới đi ra ngoài mua chút đồ.
-Thật sao?- Giọng điệu lại càng gay gắt.
-Đúng vậy, hôm nay sao anh lại về sớm vậy?- Cô cố gượng cười, nhìn cậu.
Bây giờ cô còn cười nữa sao, nhìn nụ cười của cô, cậu lại càng chán ghét. Có phải cô rất vui khi qua mặt cậu, khi lừa cậu như vậy không? Cơn tức giận làm cậu không thể suy xét kĩ gương mặt mệt mỏi của cô.
Nhìn thấy ánh mắt như muốn bóp nát người khác của cậu, cô bất giác rùng mình. Cô đã làm gì sai sao?
-Anh… anh sao thế?- Cô ngập ngừng.
-Em còn hỏi anh sao, rốt cuộc em còn muốn giấu anh điều gì nữa?
Thanh Khanh quát lên, Gia Ngọc giật mình lùi lại, không cẩn thận làm rơi chiếc bát trên kệ bếp. Chiếc bát vỡ toang nằm chỏng chơ trên mặt đất, không khí yên ắng đến đáng sợ. Cô sợ hãi nhìn Thanh Khanh, cô chưa bao giờ thấy cậu tức giận như thế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549542/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.