Thanh Khanh nở nụ cười nhẹ, ánh mắt nhìn cô tràn ngập vẻ thành tựu. Cậu bước tời gần cô,vòng tay quàng lấy vai Gia Ngọc, cúi thấp người xuống, nhìn vào trong gương.
-Không tệ, xem ra mắt thẩm mĩ của em vẫn rất tốt, dù thay đổi phong cách nhưng rất thu hút.
Trong gương phản chiếu lại hình ảnh nam thanh nữ tú vô cùng tuyệt mĩ.
Thanh Khanh mặc một bộ vest trắng được cắt may khéo léo, ôm lấy thân hình hoàn mĩ của cậu, gương mặt tinh tế, có chút lạnh lùng, nhưng cũng có chút ngông cuồng của tuổi trẻ.
Cô mặc một chiếc váy màu tím, gương mặt xinh đẹp như tạc, mái tóc đen xoăn nhẹ phía đuôi bồng bềnh làm gương mặt cô trông tòn đầy hơn, nét ngây thơ, hồn nhiên từ ánh mắt tỏa ra khiến người đối diện cảm thấy thoải mái.
Thật là một bức tranh hoàn hảo.
-Chúng ta… chúng ta phải đi thôi… nếu không sẽ muộn mất.- Cô lúng túng.
Dù sống cùng một nhà nhưng cô và thanh Khanh cũng ít khi thân mật như vậy, Tư thế hiện giờ của hai người làm cô vô cùng bối rối.
-Được thôi.- Thanh Khanh đứng thẳng người dậy, đưa tay ra trước mặt Gia Ngọc.- Đi nào.
Gia Ngọc nhìn hành động của Thanh Khanh đến ngây ngốc. Lúc này cậu rất giống một chàng hoàng tử bạch mã, đang giương tay ra để cô bắt lấy.
-Sao thế, anh trông đẹp đến mức em không thể chớp mắt sao?- Ý cười tràn đầy trong đáy mắt Thanh Khanh.
-Em… em xin lỗi.- Gia Ngọc quay đầu.
-Không có gì phải ngại cả, anh biết anh đẹp.
-Đồ tự mãn.- Gia Ngọc bĩu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/264481/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.