Dạo này có vẻ như mối quan hệ giữa cô và Thanh Khanh đã tốt hơn rồi, mặc dù có những lúc cậu nói những câu khó hiểu nhưng cô vẫn không để tâm, chỉ cần cậu có thể vui vẻ thoải mái là được rồi.
Cô đem theo tập tài liệu, vừa photo vừa suy nghĩ, tối nay không biết mình nên làm món gì cho cậu ăn đây nhỉ?
Trong chốc lát, trước mắt cô tối sầm lại, cơn đau đầu lại ập đến khiến cô không đứng vững, phải dựa người vào tường. Ổn định lại nhịp thở, chờ cho cơn đau qua đi, cô mới tiếp tục công việc của mình. May là không có ai thấy.
Hình như tần suất xuất hiện những cơn đau đầu của cô ngày càng nhiều, cũng may chỉ là thoáng qua mà thôi.
Cô cũng giấu không nói cho Thanh Khanh biết, dạo này cậu đang rất bận rộn cho các dự án sắp tới, hơn nữa còn đang cố gắng trong việc giành cái ghế tổng giám đốc, cô không muốn cậu phải lo lắng nhiều cho mình.
-Tài liệu đã xong rồi đây ạ.- Cô tươi cười đặt chồng tài liệu lên bàn.
-Cảm ơn em, trước đây chẳng lúc nào giúp anh được gì cả.- Thanh Khanh vẫn cúi đầu làm việc nói.
-Em ra ngoài trước.
-Được.
Gia Ngọc ngồi xuống vị trí của mình, trong đầu lại hiện lên câu nói của cậu gần đây.
Chẳng lẽ trước kia cô lại là người như cậu nói, lúc nào cũng làm phiền cậu, không giúp đỡ cậu được gì?
Cô băn khoăn trong lòng, sao cô cảm thấy có cái gì lạ lẫm, như người cậu đang nói không phải là cô vậy, nhưng nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/264479/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.