Riftan ngước nhìn cô bé lần nữa, đôi mắt cô lấp lánh đầy mong đợi.
'...Em đến đây chỉ để tìm anh và đưa cái này sao?'
Cậu thận trọng chạm vào những bông hoa trên vương miện. Vào lúc đó, một tiếng hét lớn vang lên từ bậc cửa của lò rèn.
"Đang bận rộn gần chết mà cậu làm cái quái gì ở đó vậy hả!"
Sợ hãi trước giọng nói hung dữ, cô bé do dự một lúc, quay người lại và bỏ chạy vào rừng. Riftan nhìn chằm chằm vào lò rèn một cách khó chịu.
"...Tôi chỉ đang cố mang thêm than củi vì chúng ta đã hết rồi."
"Vậy thì làm nhanh lên và đừng có mơ mộng nữa!"
Riftan thở dài và đẩy xe vào rừng theo hướng cô bé đã đi.
Cậu phải tận mắt chứng kiến cô an toàn trở về tòa nhà phụ, nếu không cậu sẽ thấy bất an trong lòng. Cậu lo lắng nhìn cô chạy qua những tán cây rừng xanh mát. Sau đó, cậu lại nhìn xuống chiếc vương miện hoa đang được treo trên tay cầm.
'Em làm cái này cho anh sao?'
Cậu không thể không bật cười khi nghĩ đến việc cô đan chiếc vương miện hoa bằng đôi tay nhỏ nhắn của mình. Cậu không cảm thấy mệt mỏi nữa, cậu đẩy mạnh chiếc xe với những bước chân nhẹ nhàng.
Sau khi xác nhận rằng cô bé đã trở về nhà an toàn, cậu quay lại lò rèn, nơi những người thợ rèn đang bận rộn đập búa. Một trong số họ nhìn cậu một cách giận dữ, như bảo cậu hãy nhanh chóng làm việc, và Riftan nuốt ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-old-memories-nhung-ky-niem-cu/2485891/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.