Vừa mở mắt ra Rin đã cảm thấy toàn thân đau nhứt, cơ thể như bị thứ gì đó quấn quanh và cô dám chắc cô đang bị nhốt trong bóng tối. Đã quá đỗi quen thuộc rồi nên cô chẳng sợ nữa. Thứ quấn quanh người cô là dây thép bạc. Chuyện này là sao!? Khi cô định dùng năng lực để phá hủy dây trói thì ánh đèn được bật lên
- Rin Weaslly- Ông ta cười với điệu cười man rợ. Sau đó Rin chợt nhận ra mình đang ở trong một phòng thí nghiệm- Đã lâu rồi không gặp đó haha
Lại là ông ta!! Cô đã rơi vào tay ông ta hai lần rồi. Ông ta rất lập dị, lần trước ông ấy đã đem cô làm trò tiêu khiển và hành xác cô muốn chết. Cô căm hận ông ta đến tận xương tủy
- Virus
Cô nhấn mạnh từng âm nhưng nó lại không làm lay chuyển ai đó
- Ôi!! Thật cảm động, cô còn nhớ tên ta đó
- Thả tôi ra, nếu không đừng trách tôi
- Cô biết điều này là không thể mà Rin yêu dấu. Đừng trách!! Vì cô là một Vampire
Rin như đứng người, sao ông ta biết
- Có ai đến thế giới con người mà lại đi mua lens!! Với lại tôi chưa hề thấy... cô thành thạo lối đi vào ban đêm như vậy. Cứ như là không có bóng tối vậy, cô rành rọt nó... từng chút một
- Chỉ như vậy mà ông lại phán quyết tôi chính là Vampire!?
- Haha bộ cô nghĩ thời gian qua ta ở không ngồi rồi sao!? Có một Vampire đã lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-gioi-cua-nhung-ke-hut-mau-mot-di-khong-tro-lai/2205454/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.