- Anh đã nghĩ gì cho ngày mai chưa- Rain hỏi bóng gió
- Đồng ý không!? Anh và em sẽ đi trượt tuyết- Kee liền nảy ra ý kiến ngay lập tức
- Được thôi
Hai người ôm nhau ngủ trong chiếc lều nhỏ trên đỉnh núi tuyết. Kee thôi nhẹ ngọn nến, ánh sáng suy nhất trong màn đêm giờ đã vụt tắt
Sáng sớm, Rain đã thức dậy để ngắm bình minh. Nó rất đẹp, đẹp hơn cả hoàng hôn. Họ bắt đầu dọn dẹp tất cả lại và vác trên vai kéo ra ngoài hai ván trượt tuyết
- Anh và em cùng đua không
- Để xem ai thắng
- Hú~~~~
Rain khỏi hành trước. Bà rất giỏi, đã trượt từ đồi này sang đồi khác mà chẳng biết mệt. Kee cũng không ngoại lệ nhưng lúc nào ông cũng thua bà một bước
- Sống với em lâu rồi nhưng bây giờ anh mớ biết em trượt tuyết tài như vậy đấy
- Aha. Em đã nói em rất giỏi thể thao mà
- Coi...
Binh!!
- Chừng...
Mải mê nghe lời khen từ người khác mà lại chẳng nhìn đường phía trước. Kết quả bà tông vào một tảng băng vô vị đằng trước
- Nó ở đâu ra vậy!?
Nó to như một quả đồi nhỏ. Kee dìu bà đứng dậy nhưng bà lại tiếp tục ngã xuống
- Á!! Ui!!
- Em không sao chứ!?
Thì ra sau lớp tuyết là một lớp băng dày, rộng và rất to
- Anh nhìn xem!! Có thứ gì đó bên trong
Hai người cùng nheo mắt nhìn kĩ bên trong
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-gioi-cua-nhung-ke-hut-mau-mot-di-khong-tro-lai/2205453/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.