Mật thất 3 Cơ, ngày thứ hai.
Khi Tiêu Lâu tỉnh lại thì Ngu Hàn Giang đang đứng bên cửa sổ hành lang, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm không chuyển hướng về phía xa, nhíu mày như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
Tiêu Lâu đi qua hỏi: "Ngu đội, có phát hiện gì mới sao?"
Ngu Hàn Giang chỉ về hướng rừng phong, nói: "Đêm hôm qua mưa rền gió dữ, bên kia có mấy cây phong bị gió quật đổ."
Tiêu Lâu nhìn theo ánh mắt của hắn, xa xa nơi rừng phong, rất nhiều lá phong trải trên nền đất sau cơn mưa, mặt đất như được trải một tấm thảm lá phong đỏ rực. Ở vị trí cuối rừng có mấy cây nhỏ mới trồng không lâu bị gió thổi đổ xuống đất. Bồn hoa dưới tòa nhà dạy học cũng đổ vỡ, rất nhiều chậu cây vỡ nát, cả khuôn viên trường chìm trong hỗn độn như thể mới gặp bão quét.
Sáu rưỡi sáng, mưa đã tạnh.
Lúc này đáng nhẽ hai người đã phải tới cổng trường rình, chắc chắn ngày mới sẽ có đầu mối mới, nhưng đêm qua bọn họ lẻn vào Thư hương lâu làm bảo vệ chú ý nên cửa đại sảnh Thư hương lâu đã bị khóa lại.
Đêm qua Tiêu Lâu ngủ không ngon, anh đau đầu day huyệt Thái Dương, nói: "Sắp đến giờ học rồi, chúng ta ra ngoài kiểu gì đây?"
Ngu Hàn Giang lại vẫn bình thản, chỉ tay về phía đường ống dẫn điều hòa ngoài cửa sổ: "Trèo ra."
Tiêu Lâu: "..."
Ngu Hàn Giang ở trong mật thất 3 Cơ mà không khác gì đang sinh tồn trong phòng quân Bích. Hắn quyết đoán mở cửa sổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-bai-mat-that/895491/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.