Gần đến tết, bình thường cứ khi đến giờ phút này sẽ nhận được khôngít lời chúc mừng, những người quen bao nhiêu năm không liên lạc đều sẽđiện tới chúc mừng hỏi thăm.
Chu Ninh Dạ ngồi ở bên giường, có vẻ như đang nghĩ cái gì đó rất chăm chú, Lâm Giang không quấy rầy cô, đánh răng xong chuẩn bị đi ngủ, côđột nhiên ngẩng đầu, mở miệng nói: “Cởi quần áo.”
Người vốn đang ngáp, chớp mắt mắt liền sáng lên, trung khí mười phần trả lời: “Được!”
Tiếp theo, lấy tốc độ tiêu chuẩn hoàn toàn phù hợp để tham gia vàoquân ngũ cởi sạch quần áo trên người, lên giường đánh về phía cô.
Chu Ninh Dạ bật cười, né tránh nụ hôn của sói.“Em không có ý đó.”
“À.” Thật đáng tiếc. Người nào đó rõ ràng cảm thấy thất vọng, biểucảm trên mặt trước sau chênh lệch rất lớn, có thể so với tốc độ thay đổi cảm xúc của diễn viên rồi.
Cô làm bộ không thấy, đẩy đẩy hắn đứng dậy, mở cái bao đầu giường lấy ra bộ quần áo chỉnh tề, đo đo người hắn.“Thử mặc xem có vừa không.”
Hắn ngoan ngoãn đứng lên mặc quần áo, lại tự động xoay một vòng cho cô xem.
“Ừ, ánh mắt của em không sai.” Chu Ninh Dạ vừa lòng gật đầu. Ngườiđàn ông của cô mà ăn diện lên, cũng sẽ đẹp đến làm cho người ta khôngrời mắt được.
“Vì sao lại mua quần áo mới?” Quần áo còn đủ mặc mà, hắn cũng khôngmuốn ăn diện tuấn tú cho người khác xem, hắn thầm nghĩ chỉ mình Ninh Dạmột người thích là được rồi.
“Tuần sau em đi ăn đám cưới của đồng nghiệp, anh đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thay-tim/62193/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.