Ninh Dạ, nhớ mua ví da cho anh.”Trên cơ bản, nhu cầu vật chất của Lâm Giang rất thấp, bình thường đều là cô quan sát thấy hắn cần cái gì, tự mình thay hắn mua thêm, chỉ cầncô mua cho hắn, hắn sẽ thật vui vẻ, nhưng thật ra rất ít chủ động yêucầu cái gì.
Đầu tháng, hắn đột nhiên nói muốn mua ví da, cũng khó trách cô có chút bất ngờ.
Chưa tới vài ngày, hắn lại nhắc nhở cô lần thứ hai, có thể thấy được hắn thực sự rất muốn có một cái ví da.
Nhưng mà — hắn muốn ví da làm cái gì?
Ngày thường hắn đi ra ngoài làm việc đềucầm chìa khóa bước đi, nhiều lắm thì hắn sẽ nghe cô đem giấy tờ để ở túi quần sau, nhưng mà bình thường đều không có cơ hội sử dụng, giấy chứngnhận gì cũng đều là cô giữ, vậy…… Hắn muốn ví da rốt cuộc là dùng để làm gì?
Đã bị yêu cầu đến hai lần, chắc rằng hắn thực sự rất muốn, vì thế côtranh thủ khi đi vào nội thành thì đến công ty bách hóa chọn mua, hơnnữa nghiêm túc lựa chọn, chọn cái nào vừa thời trang vừa có kiểu dángđẹp.
Đây là lần đầu tiên hắn mãnh liệt muốn một thứ gì đó, cô không muốn lựa chọn của mình có sai sót gì.
Vào bữa tối, khi đem ví da đưa cho hắn, hắn trông thực vui vẻ, khóe miệng cả đêm đều nhếch lên cười.
Qua chuyện này vài ngày, cô đi đưa cơm trưa cho hắn, bởi vì chỗ ở gần nơi hắn làm việc, có khi hắn sẽ về ăn cơm trưa, còn lại là cô nấu xongđưa qua cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thay-tim/62192/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.