Theo Triệu Sách tính toán thì bây giờ đất Tần – Sở – Dự đều đã là thiên hạcủa Vân Định Quyền, một khi rơi vào tay hắn thì chắc chắn không có đường sống. Lên Tấn Châu ở phía bắc lại là một sự lựa chọn không tồi, vừa cóthể trốn tránh được sự truy sát của Vân Định Quyền, vừa có thể kiếm được một số tiền lớn. Không có tiền, đừng nói là gầy dựng sự nghiệp, cho dùlà ăn mặc ở cũng đã khó khăn.
Vì thế, Triệu Sách dẫn Vân Phỉ lên phía bắc, đi thẳng về hướng Tấn Châu.
Vết thương trên cổ Vân Phỉ đã đóng vảy nhưng vết thương trên cổ tay lại cóxu hướng chuyển biến xấu, bởi vì mỗi đêm đi ngủ Triệu Sách vẫn trói haitay nàng lại, sợ nàng nửa đêm chạy trốn.
Sáng hôm sau thức dậy,khi Triệu Sách cởi trói thì cổ tay vừa sưng vừa đỏ, Vân Phỉ đau đến nỗicắn môi, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Triệu Sách.
Trong lòng TriệuSách thoáng có vẻ không đành, nhưng vừa nghĩ đến những chuyện mà VânĐịnh Quyền làm với Triệu Hiểu Phù, nghĩ đến mối thù giết cha mẹ sâu nhưbể thì chút không đành lòng ấy lập tức bị thù hận lấn át, chỉ cảm thấymình đối với nàng như thế là đã quá nhân từ.
Vân Phỉ biết mối hận trong lòng hắn rất sâu đậm, cũng biết hắn cố ý làm vết thương nặng thêm để nàng không có sức mà chạy trốn cho nên nàng cũng không tốn hơi nănnỉ hắn tìm đại phu hay thoa thuốc, chỉ cắn răng mà chịu đựng.
Cuối cùng cũng đến địa giới của Tấn Châu, Triệu Sách tìm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thau-tron-gio-xuan/3027133/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.