Trong núi sâu tại thành phố Q.
Tia chớp cắt qua bầu trời đêm, chiếu sáng toàn bộ dãy núi non. Cùng với những tiếng sấm vang lên chính là đất đá trên ngọn núi bắt đầu sạt lở.
Mưa rền gió dữ cuốn theo một vùng đất đá, cuốn theo những cái cây to lớn cùng nhau trôi xuống chân núi rơi, một nửa bên núi sụp đổ từ trên xuống dưới, phát ra tiếng vang liên tục mấy ngày ở trong vung núi non này.
Những tiếng gào mỏng manh phía dưới chân núi tự nhiên cũng bị trận thiên tai này lấn át hết tất cả.
Nhìn đất đá đang cuồn cuộn trôi xuống, trên mặt Hồ Hướng Kiệt tràn ngập sự tuyệt vọng, có lẽ hôm nay mạng của hắn phải bỏ lại chỗ này rồi.
Hắn nhắm mắt lại, hy vọng khi đất đá nhấn chìm hắn có thể làm cho hắn chết nhanh một chút, không cần làm cho hắn chết quá đau đớn.
Nước bùn nhanh chóng văng lên đến trên mặt của hắn, hô hấp của Hồ Hướng Kiệt như ngừng lại, nhưng vào lúc này hắn cảm giác thân mình bỗng nhẹ bẩng, như là có người đang nắm lấy bả vai của hắn mà bay lên trời vậy.
"Thì ra sau khi chết linh hồn đúng là có thể bay lên trời thật, khi bay lên tới còn rất là nhẹ nhàng thoải mái nữa."
"Tôi cũng chưa cảm nhận được một chút nào đau đớn khi tử vong, này cũng coi như là trong cái rủi có cái may đi."
"Nhưng cũng thật là đáng tiếc mà, tôi còn trẻ tuổi như vậy mà đã chết rồi, haizz……"
Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-thieu-gia-tu-co-dai-xuyen-tro-ve-roi/3515928/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.