Duy kiến Huyền Châu thất tung tích
Bà Dương Hồ để phóng Tứ Độc Long Thần
(Chỉ gặp Huyền Châu, người không thấy
Đáy hồ Bà Dương, tìm Tứ Độc Long Thần)
Mặt trời lên cao ba sào, Khai Dương rời khỏi Bạch Nhân Nham liền ngay lập tức hướng Giáng Châu Hà bay về.
Trước khi mặt trời mọc hắn vẫn còn cảm giác được hồn tinh trên người Ly Lâu đáp lại hắn ở nơi đó, trong lòng thầm nói người kia không phải đã rời đi sao? Sao lại trở về? Trở về rồi lại có phải đang tìm mình không?
Trong lòng không khỏi nảy lên chút ngọt ngào, nam nhân mộc mạc kia, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ lại mình.
Thế nhưng đến khi mặt trời mọc lên rồi, lại đột nhiên không thể cảm nhận vị trí hồn tinh nữa!
Khai Dương mặc dù không biết đã phát sinh chuyện gì, lại ẩn ẩn cảm giác không ổn, càng thêm tăng tốc hướng phía Yếm Hỏa quốc bay đi.
Vừa tới bên bờ Giáng Châu Hà liền nhảy xuống khỏi mây, ngoại trừ đám lửa trại đã sớm tắt, hoàn toàn nhìn không thấy thân ảnh của Thiên Lý Nhãn đâu.
Khai Dương nhíu mày, ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy trên một khối đá cách đó không xa, có thứ gì đó dùng vải bao lại. Hắn vội vàng bước qua nhặt lên, chưa mở ra, đã phát hiện bên trong tản ra từng trận tiên khí.
Đây là vật gì?
Liền vội vàng nhấc tấm vải lên, chỉ thấy bên trong gói một bảo châu toàn thân tối đen, bên trong còn lấp lánh ánh sáng.
Chẳng lẽ là Hiên Viên Huyền Châu?!
Khai Dương trong lòng mừng rỡ, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69255/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.