Thượng cổ Huyền Châu thiên hán tàng
Túng mục vạn lí nạp tinh huy
(Thượng cổ Huyền Châu Thiên Hán giấu
Phóng mắt ngàn dặm thu ánh sao)
Lại nói bên kia, Thiên Lý Nhãn cùng Việt Phi Lăng đang trên mây bay về phía Giáng Châu Hà, hạ xuống bên bờ sông lúc trước.
Khi đến nơi, lửa trại trên bờ đã sớm cháy hết, tro tàn theo gió bay lên tán đi, người bên đám lửa đêm qua đã sớm không còn tung tích.
Thiên Lý Nhãn bước đến, cúi đầu nhìn hai con cá nướng một nửa cháy đen một nửa sống nguyên lăn lóc trên mặt đất, lại cúi người nhặt lên. Việt Phi Lăng từ phía sau hắn bước tới, chỉ kịp thấy hắn yên lặng nhìn hai con cá nướng chưa chín trên tay, cuối cùng, đột nhiên cắn xuống một miếng.
Không cần ăn cũng biết miếng thịt cá cháy đen sì kia vừa đắng vừa chát, hơn nữa lại còn từ dưới đất nhặt lên, sớm dính đầy cát sông, có vứt cho miêu cẩu ăn chúng nó còn ngại bẩn.
Việt Phi Lăng hoảng sợ, nghĩ rằng hắn đói bụng, vội vàng bước qua muốn ngăn cản: “Nếu ngươi đói bụng, ăn trước chút bánh ngọt đi!” Nhìn hắn ống tay áo vừa động, đã biến ra một rổ bánh ngọt nóng hôi hổi.
Này đương nhiên hơn nhiều con cá vừa bẩn cứng vừa nguội lạnh kia, lời nói vừa dứt, hương thơm bánh ngọt xông tới ngào ngạt không biết ngon hơn bao nhiêu lần, thế nhưng Thiên Lý Nhãn lại không hề để ý, hai ba miếng cắn xuống, ngay cả xương cũng không bỏ ra, toàn bộ đem nuốt hết xuống bụng.
Cay đắng do khói lửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/69254/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.