Sau khi vào cửa, Thái Dương vẫn thật cẩn thận quan sát thần sắc của papa mama. Thực rõ ràng, bọn họ đã biết chuyện của cậu cùng Cố Văn Vũ, song lại cực ăn ý bảo trì sự bình tĩnh siêu việt, điều này làm cho Thái Dương thập phần sợ hãi. Nhìn mama ôn hòa nhã nhặn ở trong phòng bếp đánh trứng, cậu cảm thấy như trước mặt mình đang có một con hỏa long nằm ngủ mê mệt, chẳng biết khi nào sẽ ngủ no nê mà tỉnh dậy, khi đó cậu sẽ liền xúi quẩy.
Nhà Thái Dương mỗi lần ăn tết đều là toàn thể đại gia đình tụ tập một chỗ, bởi vì nhà bọn họ vị trí ở vị trí gần như nằm giữa, cho nên ông nội bà nội chú bác sẽ đều đến nhà cậu. Bây giờ còn chưa đến giữa trưa, trong nhà còn chỉ có bốn người bọn họ, Cố Văn Vũ vào cửa không bao lâu đã bị cha Thái Dương biểu tình nghiêm túc tiếp đón vào thư phòng, khép chặt cửa phòng lại. Ông Thái là giáo viên đại học, bình thường nhìn hòa ái dễ gần, nhưng khi cần ông có thể xuất ra skill giảng liên tục suốt bốn tiết học ngay cả nước miếng cũng không phải nuốt để nói chuyện nghiêm túc, phỏng chừng không chỉ có một hai giờ là có thể ra ngoài được.
Thái Dương bị nhốt ở ngoài cửa, nghe lén không được, đành phải quay lại phòng bếp.
Lúc này, mẹ Thái Dương đang dùng dao phay băm thịt. Tiếng rầm rầm mạnh mẽ từng phát chặt xuống thớt gỗ, khiến Thái Dương nghe đến hết hồn, đứng tại cửa phòng bếp rụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069357/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.