Ngày hôm sau là lễ Giáng Sinh, Thái Dương cùng Cố Văn Vũ xách theo túi lớn túi nhỏ quà tặng đến bệnh viện thăm Lý Lập Bang. Thời điểm tới cửa phòng bệnh, có lẽ là bởi vì chột dạ, Thái Dương co đầu rụt cổ, như thế nào cũng cảm thấy bản thân giống như gà con đi chúc tết chồn.
Đẩy cửa đi vào, Lý Lập Bang đang nằm ở trên giường xem TV, thò móng vuốt chán đến chết ấn điều khiển từ xa, nghe tiếng liền nhìn vọng về phía khung cửa.
Thái Dương có thể khẳng định, thời điểm Lý Lập Bang nhìn qua cặp mắt kia nháy mắt sáng rực lên. Nhưng, khi ánh mắt hắn tập trung ở trên mặt cậu, tia sáng nhỏ trong ánh mắt lại lập tức vụt tắt.
“Lập Bang a, cậu thế nào rồi?” Thái Dương cười tủm tỉm lệt xệt từ cửa tiến vào. Cố Văn Vũ theo phía sau, đem lẵng hoa lẵng quả đặt trên mặt đất.
“Mấy người đi hết đi, để cho một mình tôi ở trong này tự sinh tự diệt đi.” Lý Lập Bang u oán đem ánh mắt di lại TV, tiếp tục chuyển kênh.
“Mấy ngày nay công ty bận mà, chúng tớ kỳ thật vẫn đều phi thường phi thường lo lắng cho cậu.” Thái Dương nói thực chân thành. Lý Lập Bang lại hừ lạnh một tiếng, đáp lại một biểu tình “Có quỷ mới tin cậu”.
Đương nói chuyện, di động của Cố Văn Vũ vang lên, hắn tiếp điện chỉ “Alo” một tiếng liền một mực nghe đối phương nói chuyện, ước chừng gọi hơn mười phút mới ngắt. Thời điểm ngẩng đầu, phát hiện Lý Lập Bang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069355/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.