Ứng với yêu cầu của Từ Phỉ, ngoại trừ Quách Minh Viễn đã xuất ngoại, mấy đồng chí IT năm đó xuất hiện tại hiện trường triển lãm thạch hoa quả đều bị lôi đến tham gia quay hình quảng cáo. Đúng như vị giám đốc kế hoạch ánh mắt tinh tường dự đoán, quảng cáo bọn Thái Dương nhận quay hiệu quả phi thường tốt. Công trạng không chỉ thuộc về ngoại hình xuất sắc của bọn họ, nguyên nhân lớn hơn nằm ở việc bọn họ lần này diễn xuất hoàn toàn theo bản sắc vốn có. Tất cả cảnh tượng trong quảng cáo đều khắc họa cuộc sống chân thực của lập trình viên, lúc bắt đầu còn có phần bất an khi đối diện với ống kính cùng ánh sáng, theo tiến trình quay film cùng sự kiên nhẫn chỉ đạo của nhiếp ảnh gia, mấy người sau đó càng lúc phát huy càng tốt. Ngày xuất xưởng, cho dù là đại diện khách hàng kỹ tính kia, cũng nhịn không được tấm tắc khen ngợi mấy người bọn họ, thậm chí có công ty người mẫu còn muốn tìm bọn họ ký hợp đồng.
Thời điểm ăn cơm mừng công, Thái Dương đắc chí cong chân vắt chéo, cảm khái nói với mấy người kia: “Không thể tưởng được chúng ta còn có lối thoát này, như vậy xem ra, cho dù công ty có một ngày sập tiệm, chúng ta hẳn là cũng sẽ không đói chết.”
Lý Lập Bang nghe đến khóe miệng co rút, cắm thẳng đũa xuống bát cơm, phẫn hận nói: “Mày đến tột cùng là muốn công ty đóng cửa đến mức nào a!Nói chút may mắn không được à? Mày tưởng mày là Trư Bát Giới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069351/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.