Đường phèn làm vỏ ngoài, đường khối cùng chocolate làm linh kiện. Sau hai tiếng trong tiệm DIY chocolate, Thái Dương dùng ánh mắt như thấy Doraemon nhìn Cố Văn Vũ, quả thực không thể tin được cái “Di động” xuất hiện trên bàn kia là do Cố Văn Vũ tay không làm ra.
“Cố Văn Vũ, đầu óc anh là phát triển thế nào vậy a! Quả thực quá siêu việt!”
Cố Văn Vũ gửi tấm ảnh chụp mô hình di động cho Hứa Nhất Bình, trên mặt tuy vẫn thản nhiên, nhưng lại che dấu không được ý cười tỏa ra trong mắt khi được người trong lòng khen ngợi: “Hồi còn nhỏ thường xuyên giúp bà ngoại làm chút đồ thủ công mỹ nghệ đến khu du lịch bán, giờ vẫn còn làm được chút ít.”
“Ừ, không tồi! Như vậy về sau cho dù công ty đóng cửa chúng ta cũng sẽ không đói chết, tốt xấu gì cũng có thể kéo anh ra đường mãi nghệ.” Thái Dương thực nghiêm túc gật đầu, thật cẩn thận mô hình di động bằng kẹo lên, ánh mắt phát sáng hỏi: “Cái này chúng ta có thể mang về ăn được không?”
Nụ cười của Cố Văn Vũ cứng đờ, trầm mặt đoạt mô hình di động lại. Thái Dương tha thiết nhìn hắn, giống con cún nhỏ bị cướp mất miếng xương. Cố Văn Vũ bị cậu nhìn đến cảm thấy bản thân giống như đã làm chuyện mất nhân tính gì đó, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, gọi nhân viên phục vụ tới, đem mô hình di động đưa cho cô, bảo cô đặt làm mười chiếc giống y như mô hình này. Một trong những điểm phục vụ đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069340/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.