Lúc này đây, Thái Dương thực chủ động đáp lại Cố Văn Vũ, đầu lưỡi tham lam không ngừng quấn quanh. Cậu ôm lấy khuôn mặt hắn, hơi hơi nâng đầu khỏi mặt đất, cố gắng muốn tiếp cận người con trai đè trên thân cậu, nghĩ muốn gần một chút, lại gần một chút, đầu lưỡi càng không ngừng tìm kiếm vào sâu bên trong, muốn chiếm cứ thật nhiều, hận không thể cứ như vậy đem toàn thân hắn ăn vào.
Cậu gắt gao ôm hắn, thực dùng sức, mà hắn cũng càng xiết chặt ôm lấy cậu.
“Cố Văn Vũ!” Ngay tại thời điểm hai người hôn môi triền miên đến mức tận cùng, Thái Dương đột nhiên đẩy đối phương ra, ánh mắt sáng ngời đến khiếp người, “Cậu nhìn tớ cho rõ đi! Nhìn tớ đi! Tớ là con trai! Biết chưa! Tớ là đàn ông đó! Chính gốc luôn á!”
Cố Văn Vũ không rõ Thái Dương vì sao đột nhiên chuyển biến thái độ, rũ mắt nhìn cậu một lát, nói: “Tôi biết.”
“Cậu biết cái rắm ấy!” Thái Dương căm giận mắng, “Biết mà cậu còn cái gì cũng một mình gánh vác! Thời điểm chương trình làm không được phải buông tay, trong lòng cậu nhất định so với ai khác cũng đều khó chịu hơn, lại cứ sống chết không chịu nói, cậu cho rằng tớ nhìn không ra sao? Hiện tại lại là như vậy, ép mình vượt qua sinh nhật cùng ngày giỗ cha mẹ, tớ...... tớ cho tới bây giờ cũng không biết cậu hồi nhỏ lại phát sinh chuyện như thế! Cậu cái gì cũng không nói! Còn lái xe đi khắp chốn...... Cậu tưởng mình là đi tán gái đấy hở!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069307/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.