Mẹ Cố Văn Vũ là người dân tộc Thái, cũng là sinh viên duy nhất trong vòng rất nhiều năm tại thôn làng đó. Dựa vào phần ưu thế dân tộc thiểu số cùng tài hoa ca múa dân tộc, cho dù theo học tại nơi xa xôi trình độ giáo dục tương đối lạc hậu, cũng thuận lợi thi vào trường đại học nổi danh toàn quốc, hơn nữa còn tại nơi đó kết giao với cha Cố Văn Vũ, sinh viên xuất sắc khoa máy tính. Hai người sau khi tốt nghiệp liền tiến vào cuộc sống hôn nhân, một được tuyển vào đoàn ca múa trung ương, một vào Trung Khoa viện, một năm sau có Cố Văn Vũ. Có thể nói, lúc ấy bọn họ trong mắt mọi người là một gia đình đáng ngưỡng mộ nhất.
Trung Khoa Viện: Viện Khoa học Trung Quốc.
Thế mà, một hồi tai nạn đã xóa bỏ hết thảy.
Cố Văn Vũ năm ấy mười tuổi, cha mẹ luôn luôn bộn bề công tác rốt cục cũng bỏ được chút thời gian đến chúc mừng sinh nhật hắn. Cha mượn xe của viện, một nhà ba người liền tự lái tới Trường Bạch sơn du ngoạn. Thời điểm đó mức độ mở rộng khu thắng cảnh còn kém xa so với hiện tại, vốn dĩ khi tiến vào thời tiết rất tốt, chẳng ngờ lại đụng phải Bạo Phong Tuyết. Ba người bị nhốt trong núi, xe không thể khởi động, ông Cố đi bộ ra ngoài cầu viện, bà Cố ôm Cố Văn Vũ, đem toàn bộ những thứ có thể đốt trong xe đốt sưởi ấm, chờ cứu viện.
Đại tuyết phong sơn, âm ba mươi mấy độ, tất cả biển chỉ đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069306/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.