Cố Văn Vũ là một gã muộn tao, điều này từ lâu trước đây Thái Dương cũng đã ý thức được. Chính là không nghĩ tới hắn có thể muộn tao đến mức khiến người ta sôi ruột đến vậy.
Muộn tao: là chỉ người có vẻ lạnh lùng nhưng thực tế nội tâm lại rất phong phú tình cảm, lúc bình thường ko dễ dàng biểu lộ hỉ nộ ái ố nhưng trong những trường hợp riêng biệt nào đó thì lại thể hiện 1 cách khác thường, ra ngoài dự kiến của mọi người xung quanh.
Vì cái gì mà nói như vậy?
Liền tỷ như hiện tại, gọi một phần điểm tâm ngọt mang tên kỳ quái như vậy cho cậu làm cho cậu mặt đỏ tai hồng, mà bản thân kẻ gây họa lại vẫn biểu tình bình tĩnh ánh mắt thiện lương, đem hết xấu hổ đổ sang cho đối phương.
Thông qua thời gian dài hiểu biết như vậy, Thái Dương cơ hồ có thể khẳng định, nếu bản thân ấp úng làm ra vẻ thẹn thùng, Cố Văn Vũ nhất định sẽ là bề ngoài lãnh đạm nội tâm sung sướng mà chăm chăm nhìn cậu.
Nếu bản thân chịu không nổi ánh mắt sáng quắc kia lỡ miệng hỏi một câu: “Cậu nhìn cái gì!”
Đối phương nhất định sẽ đáp: “Ngắm phong cảnh.”
Cho nên xem đó, kỳ thật cùng tiếp xúc với đám muộn tao này một thời gian dài, cũng liền am hiểu sâu cách nói chuyện.
Biện pháp đối phó muộn tao hữu hiệu nhất không phải là “Im lặng là vàng”, mà là phương pháp trái ngược, minh tao. Cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069304/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.