Cố Văn Vũ không thích mùa đông.
Hắn không thích cái lạnh, lại càng không thích tuyết.
Bởi vì những điều đó luôn có thể làm cho hắn hồi tưởng lại ác mộng màu trắng rất nhiều năm trước kia.
Chính là cái mùa đông đáng sợ ấy, cướp đi song thân của hắn, cướp đi thời ấu thơ hạnh phúc vốn dĩ thuộc về hắn, thậm chí thay đổi toàn bộ cuộc đời hắn.
Nhưng vận mệnh chính là thích đùa bỡn người như vậy, Cố Văn Vũ cũng không biết đến tột cùng là bắt đầu từ khi nào, bông tuyết sáu cánh bạch sắc trong suốt kia, thế nhưng lại lặng yên không tiếng động thâm nhập vào đáy lòng phủ đầy bụi của hắn. Không còn sợ hãi, không còn mâu thuẫn, chính là mang theo sự ấm áp cùng rung động nhàn nhạt, theo đó là một hình ảnh khiến tim hắn đập thình thịch, ngưng kết lại vĩnh viễn.
Tựa như lúc này, cậu bé nhỏ tuổi với nụ cười sạch sẽ trong sáng như băng tuyết, đứng trước mặt hắn, vì hắn mà đưa tay quàng lên một chiếc khăn quàng cổ đỏ mềm mại.
“Ưm, không tồi, so với trước kia còn đẹp zai hơn nhá! Ha ha mắt tớ nhìn quả nhiên là tốt mà!”
Sau khi quàng khăn xong xuôi, Thái Dương lui hai bước về phía sau, tường tận nhìn nhìn, hiển nhiên cảm thấy thực vừa lòng.
“Cám ơn.” Cố Văn Vũ nhẹ giọng nói.
“Hey, khách khí cái gì chứ!” Thái Dương có chút ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác, song khóe miệng lại cong lên, bộ dáng dạt dào vui thích. Cậu kéo Cố Văn Vũ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069303/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.