Thái Dương lần này lại bị lạnh cóng mà tỉnh dậy, đã là mười giờ tối, xe lửa lại vẫn chưa đến trạm. Cậu dậy khỏi ghế ngồi, nghĩ thầm quả thực là gặp quỷ, như thế nào mà lâu như vậy còn chưa tới, không phải là có vấn đề gì đấy chứ?
Toa xe cậu không người, muốn tìm ai đó hỏi thăm chút cũng đều không được, vì thế Thái Dương lúc lắc xách túi từ chỗ ngồi lên, thân mình nhẹ bẫng hai chân như nhũn đi khỏi toa xe.
Vừa tiến vào một toa khác, nháy mắt đã bị mùi hương đồ ăn nồng đượm chôn vùi!
Bánh mì chân giò hun khói mì ăn liền, dưa muối ngô nướng bánh rán hành, mấy thứ bình thường chẳng vừa mắt hiện tại đều biến thành nhân gian mỹ vị.
Thái Dương phi thường hối hận, sờ sờ bụng trống rỗng, cảm thấy thật sự là tự mình tìm đến đau khổ.
Trên thế giới này chuyện thống khổ nhất, chính là thời điểm đói khát, anh có cái ăn, mà tôi không có.
Nhưng mà chuyện còn thống khổ hơn nữa, cũng vẫn là khi đói khát anh có cái ăn còn tôi không có, nhưng mà tôi còn phải trơ mắt nhìn, anh, ăn uống trước mặt tôi.
Thái Dương yên lặng đem ánh mắt thu hồi lại khỏi người một đại thúc đang vùi đầu ăn bát mì gói nóng hôi hổi, nuốt nuốt nước miếng.
Người ta thường nói, trọng thưởng chi hạ tất hữu dũng phu, cậu cũng không tin, mình rút ra cả tờ Mao gia gia đỏ chót mà lại không đổi được chút đồ ăn?
Trọng thưởng chi hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069286/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.