Thời điểm Thái Dương lại tỉnh giấc, là bị tiếng loa phát thanh của nhân viên phục vụ trong toa xe đánh thức:
“Kính chào quý vị hành khách, bởi tuyết quá lớn, đoàn tàu buộc phải tạm dừng tại nơi này, thực có lỗi vì đã mang đến sự bất tiện cho quý hành khách, kính mong quý vị lượng thứ. Chuyến tàu sẽ rất nhanh khôi phục hành trình, mong quý vị kiên nhẫn chờ đợi.”
Thái Dương cảm thấy đầu óc choáng váng nặng nề, nửa ngày không phản ứng lại được tiếng xèo xèo trong loa là đang nói cái gì, nhưng cảm giác xe lửa ngừng lại, cậu vẫn là ngẩng đầu hướng ngoài cửa sổ xe nhìn thoáng qua. Đã không nhìn thì thôi, vừa thấy liền không khỏi hoảng sợ!
Tuyết thật quá lớn!
Bầu trời đã hoàn toàn đen kịt, chính là bởi vì đại tuyết rơi, không trung có một màu đỏ tía gần như yêu dị, cho dù không có ánh đèn, cũng có thể mơ hồ nhìn ra trời đất bị phong tuyết tàn phá bừa bãi bên ngoài.
Bông tuyết lớn như lông ngỗng bị cuồng phong thổi quét rơi xuống, phóng mắt nhìn xa, đều là một màu trắng khôn cùng. Xe lửa đứng giữa một mảnh đồng hoang, đường ray trước sau bị tuyết đọng chôn vùi thật sâu, giống như một hòn đảo biệt lập bị vây khốn.
Thái Dương nhìn nhìn thời gian, bất ngờ phát hiện nguyên lai hiện tại đã là bảy giờ rưỡi tối. Nếu dựa theo thời gian bình thường mà tính, chuyến xe này tầm chạng vạng hơn sáu giờ là đã đến thành B. Mà hiện tại nhìn xem tình hình bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069283/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.