Sáng sớm hôm nay, trong một tiểu khu thành B, ba đồng chí IT mất mác giống như bị cả thế giới ruồng bỏ hiếm có tụ lại một chỗ cùng ăn cơm sáng. Mấy người đang thẫn thờ uể oải uống sữa đậu nành nhai bánh quẩy, thì ngay lúc đó, di động Quách Minh Viễn đặt trên bàn đột nhiên vang lên hai tiếng.
Quách Minh Viễn không để ý nhìn lướt qua, thấy một dãy số lạ, cũng không có nghĩ nhiều liền tiếp điện.
“Alo, sư huynh ạ? Hắc hắc, Thái Dương đây a!”
Trong nháy mắt nghe được giọng nói quen thuộc truyền ra từ di động, bánh quẩy vốn đang ngậm trong miệng Quách Minh Viễn lền rơi tõm vào trong bát sữa đậu, bắn tung lên mặt Lý Lập Bang đang ngồi đối diện.
Trương Gia tỉnh bơ rút tờ giấy ăn lau mặt cho Lý Lập Bang, sau đó cẩn thận quan sát vẻ mặt Quách Minh Viễn, mơ hồ đã muốn đoán được ra người đang gọi điện thoại này là ai.
“Thái Dương?! Em ở đâu vậy!” Quách Minh Viễn cau mày hỏi, thanh âm có chút vội vàng.
“Em a, em đang ở nhà a, sư huynh với mọi người vẫn khỏe chứ, hắc hắc em rất khỏe nha mọi người không cần lo lắng đâu, phỏng chừng tối ngày mốt sẽ lên xe lửa trở về......” Người bên đầu kia Điện thoại vẫn mang ngữ khí vô tâm vô phế, không chút ý thức được rằng bản thân đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì, mất tích lâu như vậy mà không thèm nói lấy một tiếng, có còn đem đám bằng hữu bọn họ để vào trong mắt nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069249/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.