Trong xe yên tĩnh không tiếng động, Ngôn Lạc Hi tức giận trừng mắt nhìn, anh ta rốt cuộc là ai? Ngay cả cảnh sát giao thông cũng phải cúi chào? Chẳng lẽ lão bà nữ nhân bao dưỡng anh ta rất có lai lịch?
"Em còn nhìn tôi như vậy, tôi không cam đoan có thể làm xong chuyện vừa rồi hay không"
Giọng nói trầm thấp như cười như không vang lên bên tai, Ngôn Lạc Hi một giây phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình vẫn nhìn chằm chằm anh, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên tai không chịu thua kém đỏ bừng.
Tiếng chuông điện thoại di động xa lạ vang lên, Ngôn Lạc Hi theo bản năng nhìn qua khớp xương rõ ràng bàn tay thon dài cầm lấy điện thoại di động đặt trên đài điều khiển trung tâm, cô tinh mắt nhìn thấy hai chữ Tiểu Lê.
Lệ Dạ Kỳ nghe máy, "Tìm anh có việc?"
Lê Trang Trang đứng trước cửa sổ sát đất, tao nhã hào phóng kéo môi cười, "Không có việc gì thì không thể gọi điện thoại cho anh sao? Lệ Dạ Kỳ trầm mặc.
Lê Trang Trang nụ cười trên mặt chậm rãi đọng lại, cảm giác được bên kia truyền đến xa cách lạnh lùng, nàng nhắm mắt lại, "Em nghe nói anh xuất ngũ rồi? Có thời gian chúng ta gặp một chút, được không?"
Mỗi lần Lệ Dạ Kỳ đối mặt với Lê Trang Trang anh đều có cảm giác nặng nề không thở nổi, cho nên mấy năm nay đã cố hết sức giúp đỡ cô, nhưng không thể tới gần cô một chút.
"Được"
Ngôn Lạc Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2835423/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.