Lê Trang Trang nhướng mày nhìn cô, chỉ trông nháy mắt mặt cô biến sắc, cô ta liền cười khanh khách nói:"Xem ra cô nhận ra khuy tay áo Thất ca thích nhất, anh ấy vô tình làm rơi tôi đã nhặt lại được, vừa vặn gặp cô ở đây, phiền cô đưa về giúp cho, mắc công tìm không thấy anh ấy lại không vui"
Cô không thấy lời nói vừa rồi có gì sai cả nhưng ngẫm lại bất cẩn thế nào mà đánh rơi khuy áo?
Ngôn Lạc Hi nghĩ đến tấm ảnh ôm hôn say đắm trên weibo kia, cô khẽ cắn môi dưới.
"Vì sao cô Lê không tự mình đưa cho anh ấy?"
"Tôi rất bận và anh ấy cũng rất nhiều việc, khó lắm mới gặp nhau một lần làm sao nhớ nổi một cái khuy áo?" Lê Trang Trang chỉ chỉ rồi nói tiếp
"Lại nói hai người ở chung nhà, tôi nhớ tới nhờ cô đưa về trả cho anh ấy thì có vấn đề gì sao?"
Lê Trang Trang nói đến giọt nước không lọt, rõ ràng cố tình khiêu khích cô, muốn nói quan hệ của hai người thân mật bao nhiêu. Khi cô đem khuy áo trở về đưa ra trước mặt Thất ca, khác gì một lời cảnh cáo dặt mặt, lúc đó chẳng phải anh sẽ chán ghét cô mà cũng không làm được gì cô ta cả.
Cho nên coi như cô cùng Thất ca là vợ chồng thì thế nào? Bất quá chỉ là sống chung một mái nhà mà thôi.
Ánh mắt Ngôn Lạc Hi rơi vào ly nước sôi không nhúc nhích kia, thầm nghĩ, muốn bưng ly nước kia từ trên đầu Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834888/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.