Ngôn Lạc Hi lắc đầu can đảm nói: "Thời xưa có câu vượng phu ích tử, vậy chắc cũng có vượng thê hả? Em thấy anh chẳng có tướng vượng thê gì hết”
“Em đang trách anh?”
“Không dám”
Ngôn Lạc Hi miệng nói không dám, ánh mắt nhỏ liếc anh rõ ràng đang nói, chính là trách anh trách anh đó thì sao!!
“Ăn cháo” Ngữ điệu Lệ Dạ Kỳ trong trẻo nhưng lạnh lùng, mặt mày khí thế bức người.
“Chờ khi nào xuất viện, dẫn em đi miếu thắp hương xua đuổi xui xẻo”
Ngôn Lạc Hi há mồm ngậm cháo trong thìa, nuốt xuống, cô mới nói: "Anh không phải là chú giải phóng quân sao? Lại mê tín dị đoan như vậy, nếu còn trong quân đội, nhất định anh sẽ bị nhốt vào căn phòng nhỏ tối đen để suy nghĩ."
“Anh bị nhốt, em vui không?”
“Đương nhiên... "Ngôn Lạc Hi còn chưa nói hết lời, chỉ thấy sắc mặt người đàn ông đen thui trầm xuống, cô vội vàng cười giả trân:” Không vui, nhưng anh nghe cũng biết là nói dối”
“……”
Ăn cháo xong, cô nhận lấy khăn giấy người đàn ông đưa tới lau miệng, sắc mặt trở nên nghiêm trọng nói:”Nghe nói đạo diễn Hứa đã tìm ra được người đứng sau, là ai?”
“Em có nghi ngờ ai không?” Lệ Dạ Kỳ bình tĩnh nhìn cô.
“Đương nhiên là có” Ngôn Lạc Hi tựa vào gối.
“Nhưng không có bằng chứng, cũng chỉ có thể đặt ở trong lòng hoài nghĩ”
Lệ Dạ Kỳ ngồi nghiêng trên giường bệnh, kỳ thật tư thế này rất khó khăn, người bình thường rất khó ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834850/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.