Lệ Dạ Kỳ dừng bước một chút, vẻ mặt cũng hơi giật mình, dường như không ngờ lại gặp phải một màn hoạt sắc sinh hương như vậy.
Sau khi phản ứng lại, anh vội vàng đóng cửa không cho người khác nhìn trộm vẻ đẹp của cô.
Anh chậm rãi bưng đồ ăn đi đến giường bệnh, nhìn thấy cô đang ngượng ngùng trốn dưới chăn, làn da ở cánh tay lộ ratrắng nõn, như được phủ một lớp ánh trăng trắng nhẹ, khiến khuôn mặt thanh tú của cô trở nên nhỏ nhắn và quyến rũ. .
Lệ Dạ Kỳ vẻ mặt lơ đãng một lát, ngồi xuống bên giường, thanh âm trầm thấp khàn khàn: "Thay quần áo sao không đóng cửa?"
Ngôn Lạc Hi mặc quần áo nửa vời quấn người rất khó chịu, cô không chớp mắt nói:"Anh quay người lại, em mặc quần áo vào trước."
"Nếu anh không quay, em sẽ không mặc?"
Người đàn ông nhíu mày, vẻ mặt lưu manh, dáng vẻ xấu xa khiến Ngôn Lạc Hi hận đến nghiến răng.
Cô buồn bực cắn môi nhìn anh, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu làm cho người ta thập phần muốn chà đạp, Lệ Dạ Kỳ nhìn thấy ngay cả xương cụt cũng kìm lòng không đậu tê dại.
Cô gái này quả nhiên là hồ ly tinh chuyển thế, chỉ một ánh mắt cũng có thể câu đi ba hồn bảy phách của anh.
"...."
Anh hơi nghiêng người đi qua, ngón tay dài lặng thon thả nắm lên cằm của cô, hai người cách cực gần, hơi thở đều dây dưa cùng một chỗ, mập mờ tia lửa bổ vào lộp bộp văng khắp nơi.
Ngôn Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834571/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.