"Bơi bướm".Lệ Dạ Kỳ lặp lại một lần.
"Cho nên cô ấy không thể sợ nước"
Ý muốn nói, một đạp này của Lê Trang Trang là cố tình.
Ngôn Lạc Hi cúi đầu, nhìn tấm chăn màu xanh da trời, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Ai nói, anh bị che mắt không thấy rõ hành động của Lê Trang Trang, trong lòng anh giống như gương sáng. Chẳng qua giữa cô và Lê Trang Trang, anh lựa chọn bảo vệ Lê Trang Trang.
Hai ngày sau, Ngôn Lạc Hi thân thể khỏi hẳn xuất viện, bởi vì cô nằm viện đã làm chậm trễ toàn bộ tiến độ của chương trình.
Tuy Lý Gia Hòa cam đoan chờ cô trở về quay tiếp nhưng chủ đầu tư không thể để hàng chục nhân viên ở lại Đồng Thành chỉ để đợi một mình cô.
Khi xuất viện, đoàn chương trình đã ghi hình xong tập thứ ba và thứ tư, vội vã đến cố đô lịch sử tiếp theo, Lăng Thành, để quay tập thứ năm và thứ sáu.
Cô đáp chuyến bay đêm khuya đến Lăng Thành.
Lệ Dạ Kỳ đưa cô ra sân bay, trong chiếc xe màu đen, Lệ Dạ Kỳ lo lắng nhìn cô:"Sức khỏe chỉ vừa mới ổn, thật sự không cần nghỉ ngơi mấy ngày mới đi làm sao?"
Ánh mắt Ngôn Lạc Hi từ ngoài cửa sổ xe lung linh thu hồi lại, cô nghịch ngợm nháy mắt nhìn anh:"Không làm em lấy đâu ra tiền xài đây?"
"Anh có".Lệ Dạ Kỳ buồn bực nói. Ngôn Lạc Hi bật cười, nói:"Anh có là của anh, em kiếm được mới là của em, phụ nữ nên tự chăm sóc bản thân"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834569/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.