Lệ Dạ Kỳ bỗng nhiên buông cô ra, giơ tay lau khóe môi, đầu ngón tay lộ ra một vệt máu tươi, hai mắt anh híp lại, không vui nhìn cô chằm chằm, "Cắn anh?"
Ngôn Lạc Hi còn bị đè trên ghế, liếc thấy môi mỏng anh nhuốm đỏ:"Anh lần sau còn cùng Phó Du Nhiên kia tán tỉnh nhau, tôi cắn chết anh"
"Dùng miệng dưới của em? "Người đàn ông tà tứ nhướng mày.
Ngôn Lạc Hi nghe hiểu ý anh, khuôn mặt đỏ bừng:"Lưu manh"
Bên ngoài xe truyền đến giọng nói có chút luống cuống của Chu Bắc:"Thất gia, bây giờ tôi có thể lên xe chưa?"
Giải quyết xong phóng viên, từ xa cậu đã để ý thân xe đang lắc lư, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết Thất gia đẩy cậu ra là muốn trong xe làm gì. Tuy nhiên, gấp gáp thì cũng nên chờ về nhà, nơi này lại là cửa chính khách sạn, vì điều này mà ảnh hưởng danh tiếng thật không tốt, hơn nữa anh có suy nghĩ qua cảm nhận của cẩu độc thân này hay không?
Lệ Dạ Kỳ ngồi yên trên người Ngôn Lạc Hi, thấy cô đứng dậy sửa sang lại lễ phục của mình, anh mới nhàn nhạt "Ừ" một tiếng. Thân xe chìm xuống, Chu Bắc lên xe.
Không nói một lời lái xe ra ngoài, không khí trong xe không hiểu tại sao căng thẳng.
Chu Bắc giương mắt liếc nhìn hai người hờ hững qua gương chiếu hậu, cậu cười khô khan:"Phu nhân, tiệc đêm nay vui không?"
Ngôn Lạc Hi liếc Lệ Dạ Kỳ một cái, âm dương quái khí nói: "Cậu nên hỏi Thất gia nhà cậu, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834484/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.