Trong phòng tiệc, khách khứa cũng tản đi bớt, Phó Du Nhiên đứng ở khoảng trống ở đại sảnh, nghĩ tới đêm nay chịu nhục nhã, vẻ mặt vô cùng tức giận.
Sau lưng tiếng bước chân càng lúc càng gần, Phó Du Nhiên xoay người lại, thấy Phó Tuyền đã gần năm mươi tuổi vẫn xinh đẹp động lòng người như thiếu nữ, cô ta cúi đầu gọi một tiếng. "Mẹ"
Ánh mắt Phó Tuyền sắc bén rơi trên người cô ta:"Con quá nóng vội"
Phó Du Nhiên dưới ánh mắt nghiêm khắc nhìn gần của bà, bỗng nhiên nhớ tới ánh mắt Ngôn Lạc Hi vừa rồi, giống Phó Tuyền như đúc, cô ta cúi đầu nói: "Xin lỗi, con chỉ muốn mau chóng làm anh ấy chú ý"
"Du Nhiên, mẹ biết còn nóng lòng, nhưng có lúc phải cần kiên nhẫn, mười năm còn chờ được, cần gì nóng vội nhất thời?"Cố
gắng điều chỉnh tâm trạng một chút, chậm lại, Lệ Dạ Kỳ là một người đàn ông có tâm tư sâu sắc, đừng để anh ta cảm nhận được suy nghĩ của con."
"Vâng, con biết rồi". Phó Du Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Phó Huyền, liền ôm cánh tay bà nói: "Mẹ, đã muộn lắm rồi, con sẽ chú ý chuyện này, mẹ về nghỉ ngơi trước đi"
Phó Tuyền ấn huyệt thái dương:"Không sao"
Tiễn Phó Tuyền đi, Phó Du Nhiên trở lại phòng tiệc, lúc này có thêm một thân ảnh mảnh khảnh cao gầy, liếc mắt một cái liền nhận ra ảnh hậu hai nhiệm kỳ tay chạm vào có thể bỏng Lê Trang Trang.
Phó Du Nhiên chậm rãi đi qua, ở trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834482/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.