Người nào đó cười đến chói mắt, tâm thần Ngôn Lạc Hi nhoáng lên, thân thể không tự chủ được ngã xuống dưới đài.
Đến khi cô phát hiện thân thể không trọng lượng, trên lưng bỗng nhiên có thêm một cánh tay hữu lực, mạnh mẽ ôm cô trở về.
Cả người cô nhào vào trong lòng nam nhân, hơi thở nam tính mát lạnh quanh quẩn chóp mũi, rất giống mùi trên người Lệ Dạ Kỳ, mà lại không giống lắm, bởi vì còn có thêm mùi hoa lan khiến người ta an tâm.
Mùi thơm không xa lạ, ngày đó cô rơi xuống hồ, vẫn có một mùi hoa lan quanh quẩn bên chóp mũi, cô cho rằng mình bởi vì chết đuối mà sinh ra ảo giác, không nghĩ tới mùi thơm này thật sự tồn tại.
Bên tai truyền đến thanh âm ôn nhu thuần hậu của nam nhân, tựa như rượu ngon cất trong hầm năm mươi năm, làm cho người ta cảm thấy thoải mái.
Ngôn Lạc Hi lập tức đẩy anh ra, fan dưới sân khấu đã chụp ảnh.
"Oa, một màn này thật quá đẹp mắt đi"
"Nhìn như phim thần tượng, anh hùng cứu mỹ nhân, Đại Bạch thật sự rất ấm áp"
"Lạc Điện chúng ta cũng quá nhỏ nép vào người, rất muốn bọn họ ở bên nhau, hình ảnh này đẹp đến động lòng người"
Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu nhìn lại, hai người ở thang máy bên kia không thấy bóng dáng, cô buồn bã thu hồi ánh mắt:"Cảm ơn anh, Bạch Kiêu, vừa rồi em hơi mất tập trung"
Bạch Kiêu lắc đầu, "Không sao, tiếp tục đi"
Công việc kéo dài đến mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834479/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.