Mưa bụi nhỏ như lông trâu rơi xuống, rất nhanh trên đầu ba người đều như rơi xuống một tầng sương lạnh.
Lệ Dạ Kỳ quay đầu lại, nhìn chằm chằm Bạch Kiêu gần trong gang tấc, tâm tư giấu rất sâu, cơ hồ làm người ta không cảm thấy có bất kỳ suy nghĩ không đúng mực nào đối với Ngôn Lạc Hi.
Nhưng lời Bạch Kiêu nói lại khiến trong lòng Lệ Dạ Kỳ không thoải mái cực điểm:"Bạch tiên sinh, đây là chuyện vợ chồng tôi"
Một câu hời hợt khiến trong lòng Bạch Kiêu như bị nước cuốn hắt qua, cứng đờ tại chỗ.
Đúng vậy, đây là chuyện giữa vợ chồng bọn họ, anh có tư cách gì hỏi đến? Nhưng vừa rồi lúc ăn khuya, bộ dáng trầm mặc không nói của Ngôn Lạc Hi thật sự khiến anh rất thương xót.
Trơ mắt nhìn Lệ Dạ Kỳ ôm Ngôn Lạc Hi nghênh ngang rời đi, tay Bạch Kiêu buông xuống chậm rãi nắm chặt thành quyền, cuối cùng vô lực thả lỏng, xoay người lên xe.
"Anh thả tôi xuống, tôi tự đi. "Nước mưa lạnh lẽo rơi trên mặt, Ngôn Lạc Hi chậm rãi mở mắt, giãy dụa muốn từ trong lòng người đàn ông rơi xuống.
Cô cố tình về trễ, anh lại chẳng quan tâm, là vội vàng cùng Phó Du Nhiên ôn lại tình xưa mười năm ly biệt?
"Tỉnh rồi? "Lệ Dạ Kỳ rũ mắt, nhìn đôi mắt hạnh trong trẻo của cô, anh tiếp tục nói:" Lần sau về trễ, gọi điện cho anh, anh đi đón em, không cần phiền đến người không liên quan"
Giọng nam nhân bá đạo lại có dục vọng độc chiếm mãnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834477/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.