Ngôn Lạc Hi bắt chéo chân, mũi chân run lên một cái, cô quyết định làm mọi thứ, đến khi anh chịu đựng không nổi nữa tự khắc li dị với cô.
Đến lúc đó, anh muốn nhớ thương ai thì nhớ đi, cô tự nhiên mắt không thấy tâm cũng không phiền.
Lệ Dạ Kỳ tức giận đến thở hổn hển, anh rốt cục ý thức được chỗ nào không đúng, ánh mắt cô nhìn anh đã thay đổi.
Lúc trước ánh mắt cô nhìn anh tràn ngập ấm áp, mà bây giờ, cũng chỉ có thơ ơ.
"Ngôn, Lạc, Hi! ".Lệ Dạ Kỳ nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ.
"Lập tức tẩy trang và thay váy, đừng để anh nói lần thứ ba, nếu không tự tay anh làm"
Ngôn Lạc Hi ngồi không nhúc nhích, vẻ mặt mang theo sự khiêu khích:"Nếu đổi lại là Lệ Du Nhiên, anh cũng tức giận như vậy sao?"
"Du Nhiên nhu thuận hiểu chuyện chưa bao giờ để anh lao tâm phí sức. Còn có, về sau đừng nhắc cô ấy trước mặt anh, em với cô ấy không liên quan không thể so sánh"
Như bị xúc động, giọng nói Lệ Dạ Kỳ tràn ngập sự lạnh lùng và tức giận.
"Anh nói đúng, em không thể so sánh với cô ấy, bởi vì em còn sống, cô ấy thì đã chết. Làm sao bây giờ? Hay là anh đuổi đến âm phủ ngủ với cô ấy luôn đi?"
Lệ Dạ Kỳ giận không kiềm được trừng mắt nhìn cô, đời này chưa từng có ai chọc giận anh đến mức này, cô là người đầu tiên, lòng dũng cảm của cô thật đáng khen.
Ngôn Lạc Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834465/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.