Bỗng "két" một tiếng, chiếc LandRover màu trắng dừng lại trước mặt Ngôn Lạc Hi.
Ban đầu cô không chú ý vì đang đeo kính râm hầu hết mọi người có thể không nhận ra cô là ai.
Thẳng đến hai chân dài thẳng tắp đứng yên trước mặt, cô mới ngẩng đầu ngơ ngác.
"Bạch...Bạch Kiêu? Sao anh lại ở đây?"
Bạch Tiêu ăn mặc giản dị, như thể vừa bước vừa ra từ truyện ngôn tình.
Nam nhân quốc dân, tuấn tú đẹp trai, ôn nhu như ngọc, cụp mắt xuống nhìn cô: “Sao em ngồi đây một mình, trợ lý của em đâu?”
Ngôn Lạc Hi nhăn nhó:"Em bị trật chân rồi”
Bạch Kiêu quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt như diều hâu nhìn vào mắt cá chân sưng phù, khẽ cau mày:"Có vẻ nghiêm trọng, anh đưa em đến bệnh viện"
Ngôn Lạc Hi lắc đầu.
"Không cần đầu, anh biết những người như chúng ta không thể cứ thế đến bệnh viện được. Nếu bị phóng viên chụp ảnh, lại bị nói đến sảy thai hay phẫu thuật thẩm mỹ. Bọn họ luôn có trí tưởng tượng không giới hạn, có bao giờ quan tâm sống chết của nghệ sĩ chỉ vì mấy cái tiêu đề"
Bạch Hiểu bất đắc dĩ cười: “Trong ngành này, mọi chuyện riêng tư đều sẽ bị phóng viên chú ý, nếu không phiền có thể đến nhà anh cũng gần đây, bà nội anh có thể chữa trị vết bầm tím, anh nhờ bà xem giúp em?"
Ngôn Lạc Hi nhớ lại từng có tin tức kể chi tiết gia cảnh của Bạch Kiêu. Gia đình y học, tổ tiên đều là cao thủ giúp đỡ thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834461/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.