Lệ Dạ Kỳ tư thế thẳng tắp, có nề nếp đáp:"Thưa thủ trưởng, không có mục đích, cha đã giáo dục con nếu trở thành lưu manh đùa giỡn với con gái người ta thì phải chịu trách nhiệm, nếu không sẽ bị bỏ tù"
"Đừng lấy lời này ra lừa gạt cha anh, ta thấy cô gái kia rất đơn thuần, bộ dáng không có lòng dạ gì, anh không có mục đích mà vừa xuất ngũ liền cưới người ta về?"
Tiểu Thất làm việc, từ trước đến nay mang theo mục đích rõ ràng.
Giống như việc từ bỏ nhập ngũ chỉ vì điều tra rõ chân tướng báo thù cho Du Nhiên.
Mười năm binh nghiệp chưa bao giờ từ bỏ ý định ban đầu và có tình yêu sâu đậm với Du Nhiên, sao có thể đột ngột kết hôn với một nữ nghệ sĩ?
Lệ Dạ Kỳ nheo mắt lại:"Nếu ngay cả cha cũng không tin con thì người ngoài sẽ nghĩ thế nào?”
"Tiểu Thất, sau khi xuất ngũ trở về anh đã làm
những gì trong lòng tự hiểu rõ. Lệ gia chúng ta đỉnh thiên lập địa, cho dù muốn báo thù cũng phải đường đường chính chính, không nên lợi dụng người vô tội, nếu không có một ngày người hối hận là chính mình". Lệ thủ trưởng thấm thía nói.
Lệ Dạ Kỳ nhíu chặt mày:"Ba, nói lời này là có ý gì con không hiểu?"
"Không hiểu thì về suy nghĩ cẩn thận"
Trên hành lang, Lệ Dạ Kỳ dựa vào vách tường hút thuốc, bên chân rải rác mấy mẩu thuốc lá. Trong sương khói lượn lờ, hình dáng anh tuấn của anh có chút mơ hồ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834194/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.